Thứ Tư, 15 tháng 8, 2018

Giai thoại hay nhất - P. 8


Lô gíc của đàn ông

Một người đàn ông thành đạt quyết định lấy vợ đã suy nghĩ rất lâu về việc không biết nên chọn ai trong số ba cô gái rất yêu anh ta. Người này quyết định đưa cho mỗi người 5000 đô la và để xem họ sử dụng số tiền này như thế nào.
Cô thứ nhất đem số tiền này mua những bộ quần áo đẹp, những mỹ phẩm đắt tiền và đến những nơi làm đẹp. Cô làm tất cả để cho mình trở nên đẹp hơn. Cô gái này nói với người đàn ông:
– Em rất yêu anh và em muốn để cho mọi người biết rằng anh có người vợ đẹp nhất.
Cô thứ hai đem số tiền này mua sắm cho người chồng tương lai. Cô sắm những bộ áo vét mới, những chiếc cà vạt đẹp và những áo sơ mi cùng bộ đồ sửa xe ô tô, và nói:
– Anh là người quan trọng nhất của đời em, bởi thế em tiêu tất cả tiền vì anh.
Cô thứ ba đem số tiền này đi kinh doanh, kiếm thêm được 5000 đô la. Cô đem số tiền này trả lại cho người đàn ông và nói:
– Em yêu anh! Em làm điều này để cho anh hiểu rằng em là người thông minh và không hoang phí. 
Người đàn ông suy nghĩ rất mông lung và cuối cùng chọn cưới người có số đo vòng một lớn nhất.


Hét lên khi cãi lộn

Thầy giáo hỏi những học trò của mình:
– Người ta hét lên khi cãi lộn với nhau. Các em có biết vì sao không?
Một người học trò trả lời:

– Người ta kêu lên vì họ mất đi sự điềm tĩnh.
Thầy giáo hỏi tiếp:
– Nhưng kêu to lên để làm gì khi mà người cãi lộn với mình ở rất gần? Chẳng lẽ người ta không thể nói nhỏ được? Hét lên với người khác thì để mà làm gì, nếu như mình giận?
Những người học trò khác đưa ra những câu trả lời khác nhau, nhưng không có câu trả lời nào làm cho thầy giáo hài lòng cả. Cuối cùng thầy giáo nói:
– Khi người ta không bằng lòng với nhau và cãi lộn thì con tim của họ ở rất xa nhau. Để che đi khoảng cách này và để nghe ra nhau, họ phải hét lên. Họ càng cãi nhau mạnh thì khoảng cách giữa hai con tim càng lớn, và họ càng phải kêu to.
Và điều gì xảy ra giữa hai người khi mà họ yêu nhau? Họ không hề kêu to, mà ngược lại, họ nói rất nhỏ nhẹ. Điều này xảy ra là vì hai con tim yêu thì ở rất gần nhau, khoảng cách giữa họ là rất nhỏ.
Còn khi người ta càng yêu nhau mạnh hơn nữa, thì điều gì xảy ra? – Thầy giáo tiếp tục – những người yêu nhau này không nói mà chỉ thầm thì, và họ cảm thấy càng gần nhau hơn trong tình yêu. Rồi sau đó, họ thậm chí không thầm thì nữa. Họ chỉ nhìn vào mắt nhau là hoàn toàn hiểu hết mà không cần nói lời. 
Bởi thế, khi các em cãi nhau với người mình yêu thì cố gắng đừng để cho hai con tim rời xa nhau. Đừng nói những lời làm cho cự ly giữa hai người càng thêm xa cách. Vì rằng có thể đến một ngày cự ly này quá lớn, khi đó sẽ không còn đường quay trở lại. 


Vợ Tổng thống

Một hôm Tổng thống Mỹ và phu nhân của mình đi ra một ngọn đồi gần nhà chơi và họ chỉ đi hai người. Trên đường về, họ ghé vào một cây xăng bên đường để đổ xăng.

Phu nhân Tổng thống nhận ra người bán xăng là anh bạn xưa học cùng lớp với mình. Một câu chuyện tình cảm ngắn ngủi giữa hai người trong một tình huống như vậy.
Trên đường về nhà, Tổng thống vừa lái xe vừa nhìn sang vợ của mình, ghen tuông nói:
- Ngày xưa em mà lấy anh ta thì giờ chỉ là vợ của một người bán xăng.
Phu nhân trả lời cũng ghen tuông không kém:
- Nói như anh thì bây giờ anh chỉ làm người bán xăng còn anh ta đã làm Tổng thống.


Tình yêu đích thực

Một lần, khi Đức Phật và các đệ tử của Ngài đang ngồi nghỉ dưới bóng của một cây bồ đề lớn thì có một gái điếm chạy đến. Vừa nhìn thấy khuôn mặt thánh thiện, sáng ngời vẻ đẹp như tiên thần của Ngài, cô gái đã yêu ngay, trong sự phấn chấn cao độ, với vòng tay rộng mở, cô kêu lên:
- Hỡi người đàn ông tuyệt đẹp và đang tỏa sáng, em yêu anh!
Những đệ tử, vốn đã đoạn tuyệt với đời sống hôn nhân, cảm thấy vô cùng ngạc nhiên khi nghe Đức Thế Tôn nói với cô gái điếm:
- Ta cũng yêu em, nhưng hỡi người yêu dấu, em đừng động đến ta lúc này.
Cô gái điếm hỏi:
- Anh gọi em là người yêu dấu và em yêu anh, vậy thì tại sao anh lại cấm em động chạm đến anh?
Đức Thế Tôn trả lời:
- Hỡi người yêu dấu, ta nhắc lại, bây giờ chưa phải lúc, sau này ta sẽ đến với em. Ta muốn kiểm tra tình yêu của mình!
Các đệ tử nghĩ trong lòng: “Chẳng lẽ Đức Thế Tôn lại yêu cô gái điếm?”
Mấy năm sau đó, khi Đức Phật đang ngồi thiền cùng với các đệ tử, bỗng nhiên Ngài kêu lên:
- Ta cần phải đi, người phụ nữ yêu dấu gọi ta, bây giờ quả thực nàng cần đến ta.
Các đệ tử cũng chạy đi theo Đức Phật, người mà họ nghĩ rằng đã yêu cô gái điếm và bây giờ chạy đến để gặp cô ta. Tất cả cùng chạy đến ngôi làng, nơi họ gặp cô gái điếm mấy năm về trước. Cô gái vẫn ở đó. Thân thể tuyệt đẹp của cô gái ngày nào bây giờ lở loét và đầy mụn. Các đệ tử cảm thấy vô cùng thất vọng, còn Đức Phật bế thân thể gầy gò của cô gái đến nhà thương và nói với nàng:
- Hỡi người yêu dấu, ta đã đến để kiểm tra tình yêu của mình đối với em và thực hiện lời đã hứa với em. Từ lâu ta đã chờ cơ hội để thể hiện tình yêu đích thực đối với em, vì rằng, ta yêu em khi mà những người khác đã không còn yêu em nữa, ta ôm em khi mà tất cả bạn bè của em không muốn chạm đến người em.
Sau khi chữa lành bệnh, cô gái này trở thành học trò của Đức Phật. 


Bảy loại vợ

Một hôm Đức Phật đến dự lễ cúng dường ở nhà cư sĩ Tu Đạt Đa giàu có thì nghe tiếng cãi cọ từ nhà dưới vọng lên. Đức Phật hỏi Tu Đạt Đa:
- Có chuyện gì mà người ta ầm ĩ lên thế, giống như bà hàng cá bị mất trộm thúng cá vậy?
Chủ nhà chia sẻ với Đức Phật về nỗi khổ tâm của mình. Ông nói rằng trong nhà có cô con dâu tên là Sujata. Cô dâu là con của một gia đình rất giàu có, cô không nghe lời chồng, không nghe lời bố mẹ chồng và không thích cúng dường.
Đức Phật cho gọi Sujata lên và hỏi:
- Sujata, có bảy loại vợ trên đời này. Đó là vợ như sát nhân, vợ như trộm cướp, vợ như chủ nhân, vợ như người mẹ, vợ như em gái, vợ như người bạn và vợ như người hầu. Con thuộc loại vợ nào, hãy nói cho Như Lai biết.
Sujata quên hết vẻ cao ngạo thường ngày, khiêm tốn trả lời Đức Phật:
- Bạch Đức Thế Tôn, con không hiểu hết ý nghĩa của những lời ngắn gọn như vậy.
- Nghe này, Sujata, nghe rồi hãy nhớ giữ lại trong trái tim của con.
Và Đức Phật bắt đầu mô tả bảy loại vợ, bắt đầu từ người vợ xấu xa nhất, người này ghét bỏ chồng, thông dâm với người khác và thường xuyên làm điều ác với chồng… và kết thúc ở người vợ ngoan hiền nhất, người này giống như một người hầu: luôn luôn làm theo ý chồng, luôn ngoan ngoãn và luôn quan tâm đến những việc làm của chồng.
- Đấy, có bảy loại vợ như thế. Con thuộc loại vợ nào?
- Bạch Đức Thế Tôn, kể từ ngày hôm nay, có thể gọi con là người vợ giống như nàng hầu, luôn ngoan ngoãn nghe theo ý chồng và luôn quan tâm đến những việc làm của chồng.


Sư Long Thọ và tên trộm

Sư Long Thọ (Nagarjuna) - một trong những luận sư vĩ đại nhất của Phật giáo có lần đi chu du thiên hạ. Hoàng đế Ấn Độ là một người rất hâm mộ sư Long Thọ đã tặng ông một cái chén to bằng vàng để đi khất thực. Cái chén vàng là một vật rất quí giá còn Long Thọ là một nhà sư bán khỏa thân.

Một tên trộm đi ngang qua đã không thể tin vào mắt mình: một vật quí giá như vậy lại ở trong tay một người đàn ông nghèo này! Và tên trộm đã đi theo ông.
Sư Long Thọ dừng lại nghỉ đêm tại một tu viện cũ nát. Tên trộm vui mừng vì may mắn, và hắn nghĩ:
- Đến đêm, khi ông ta ngủ thiếp đi, ta sẽ đến lấy chén mà không có bất kỳ khó khăn nào.
Và hắn trốn đằng sau một bức tường.
Sư Long Thọ cảm nhận được và hiểu rằng người đàn ông này muốn làm gì. Ông bước ra và nói:
- Ngươi cứ việc đến lấy chén đi để ta có thể ngủ yên. Ta không muốn làm cho ngươi trở thành một tên trộm, vì vậy ta đã suy nghĩ và quyết định tặng nó cho ngươi. Đằng nào thì ngươi cũng lấy, vậy thì tại sao lại không tặng nó cho ngươi? Hãy cầm lấy!
Tên trộm không ngờ sự việc lại xảy ra như vậy. Hắn bước đến và cúi đầu dưới bàn chân của sư Long Thọ. Ông nói:
- Bây giờ thì ngươi có thể đi được rồi bởi vì ta không còn gì khác. Hãy vui mừng và hãy để cho ta được yên.
Nhưng tên trộm nói:
- Xin chờ con một chút hỡi con người thánh thiện. Con cũng muốn trở thành một người không quyến luyến với vật chất. Ngài làm cho con cảm thấy rất khổ sở. Liệu có một con đường mà con có thể đạt được đỉnh cao của sự giác ngộ?
Sư Long Thọ nói:
- Có, có con đường như vậy!
Tên trộm nói:
- Nhưng Ngài đừng nói với con rằng trước tiên con phải bỏ ăn trộm. Bởi vì con đã từng đến nhiều vị thánh và thần bí, tất cả đều nói: “Trước tiên hãy bỏ ăn trộm”. Con đã cố gắng thử, nhưng con không thể đáp ứng điều kiện này.
Sư Long Thọ nói:
- Rõ một điều, con chưa gặp được một người thần bí thực sự. Con đã gặp những kẻ mà trước đây cũng từng trộm cắp. Nếu không, tại sao một người nào đó lại lo lắng rằng con là một tên trộm? Con cứ việc ăn trộm! Đó không phải là việc của ta. Ta không quan tâm. Chỉ có một điều ta yêu cầu con: hãy đi và làm những gì con đang làm, nhưng làm điều đó một cách có ý thức. Đừng làm bất cứ điều gì một cách máy móc. Hãy nhận biết những gì con đang làm.
Tên trộm nói:
- Điều này thì con đồng ý. Con sẽ cố gắng thử.
Sư Long Thọ trả lời:
- Ta sẽ chờ đợi con ở đây, trong tu viện này mười lăm ngày. Con có thể đến đây và cho ta biết tất cả.
Vào ngày thứ mười, tên trộm đến tu viện và nói:
- Ngài giỏi thật! Con đã thử làm và con đã may mắn. Một hôm con lẻn vào một ngôi nhà. Ở đó có rất nhiều của cải. Con nhớ lời đã hứa, nên có sự giác ngộ và con cảm thấy một sự bình tĩnh và một sự thờ ơ làm cho con không muốn ăn cắp, con không thể lấy gì mang theo mình.
Sư Long Thọ nói:
- Đó là những gì con đã hiểu. Bây giờ tất cả mọi thứ phụ thuộc vào sự lựa chọn của con. Con có thể không tiếp nhận sự giác ngộ và vẫn là một tên trộm, hoặc con có thể tiếp nhận sự giác ngộ và trở thành một con người khác. Con cứ việc tiếp tục ăn trộm, nếu con có thể làm điều đó với sự giác ngộ. Thì khi đó ta không còn gì lo lắng cho con nữa.
Tên trộm nói:
- Nhưng điều đó là không thể. Con đã cố gắng thử. Nếu con giác ngộ thì con không thể ăn trộm. Quả thật, Ngài đã bắt gặp con. Con đã không thể từ bỏ được sự giác ngộ này. Con cảm nhận được hương vị của nó.


Thượng Đế ở khắp nơi

Nanak, người sáng lập ra đạo Sikh – một trong những tôn giáo lớn của thế giới, là một người giản dị và rất đẹp. Ông chỉ có một đệ tử, người mà không bao giờ ông dạy cho một điều gì. Ông chỉ đơn giản là rất say mê hát còn đệ tử hát theo và chơi một nhạc cụ đơn giản.

Chuyện kể rằng, một lần Nanak đã đi chu du thiên hạ. Ông đi khắp Ả Rập Xêút và đến Mecca, một nơi thiêng liêng của người Hồi giáo – đó là hòn đá đen ở Kaaba. Lúc này trời đã tối. Nanak cầu nguyện và nằm xuống nghỉ ngơi. Nhưng những người canh giữ đền thờ đã chạy đến và nói rằng hành vi như vậy dường như họ không thể tin được.
- Ngài đến từ Ấn Độ, nơi mà mọi người đều biết làm thế nào để được tôn trọng. Ngài đặt bàn chân của Ngài hướng về hòn đá thiêng của chúng tôi. Điều này làm xúc phạm đến tình cảm tôn giáo của chúng tôi. Đối với chúng tôi, đá này là Thượng Đế, là thần thánh.
Nanak nói:
- Các bạn nói rằng Thượng Đế của các bạn ở trong đá, nhưng Thượng Đế của tôi không ở trong cái gì cả. Vì thế, bất cứ nơi nào tôi quay chân của tôi, Thượng Đế sẽ ở đó! 


Cao thượng và xảo quyệt

Đất nước Ấn Độ đã nhiều lần làm cho nhiều kẻ xâm lược bị thất bại. Một trong những kẻ xâm lược như vậy là Muhammad của Ghazni. Ông ta đã tấn công Ấn Độ và mười tám lần và cả mười tám lần đều bị thất bại.
Trong lần cuối cùng bị đánh bại, ông ta đã trú ẩn trong một hang động, giống như một con chó bị đánh tơi tả. Ông ta ngồi đó, xem xét vị trí của mình, ông để ý đến những con nhện giăng tơ.
Muhammad quan sát hành động của con nhện. Khi cơn mưa rơi xuống, con nhện cố gắng để bám vào mạng nhện nhưng nó bị vỡ ra và con nhện rơi xuống. Nó rơi đúng mười tám lần, nhưng đến lần thứ mười chín đã thành công. 
Muhammad đột nhiên reo hò, ông ta nghĩ đó là một dấu hiệu của số phận. Ông ta đã nghĩ đến việc làm sao mà trở về trong thất bại. Lần nào cũng bị đánh bại. Hàng ngàn binh lính đã thiệt mạng vì sự cầm quân yếu kém của ông.
Prithviraj Chauhan, người đang đứng ở biên giới là người cai trị khu vực biên giới của Ấn Độ. Ông đã mười tám lần đánh bại Muhammad. Người ta khuyên ông là nên đánh tiếp vào hang ổ của kẻ thù. Họ nói rằng Muhammad sẽ lại tiếp tục đánh sang, bởi thế cần phải đánh cho tan tác.
Nhưng Prithviraj Chauhan là một người nhân đạo. Ông nói: “Những người sống ở trong nước của Muhammad không phải là kẻ thù của chúng ta, họ không có tội gì cả. Quân đội của chúng ta không phải là để chinh phục đất nước khác. Nếu chúng lại đến một lần nữa, chúng ta sẽ đánh tan chúng một lần nữa”…
Nhưng ông đã không nghĩ rằng Muhammad công ngay lập tức sau khi bị thất bại. Quân đội của Ấn Độ đã vừa giải tán. Muhammad đột nhiên tấn công và giành được chiến thắng. 
Prithviraj bị bắt và theo lệnh của Muhammad ông bị móc cả hai con mắt. Đấy là sự trả thù cho những thất bại trước đó.
Prithviraj là một người đàn ông rất đẹp trai và là một cung thủ lão luyện. Trong thời gian chờ án tử hình, ông cùng với người bạn – nhà thơ ngồi trong nhà tù. Khi họ bị đưa đến một cánh đồng để hành quyết, người bạn – nhà thơ nọ yêu cầu Muhammad một điều. Ông nói:
- Prithviraj là một cung thủ cừ khôi, xin cho phép ông bắn một mũi tên cuối cùng trước khi chết. Muhammad cảm thấy buồn cười vì người mù thì làm sao mà bắn cung được nữa nên đã ra lệnh mang cung tên đến. Người bạn – nhà thơ quay sang hỏi Muhammad một điều gì đấy. Ngay trong khoảnh khắc này một mũi tên bắn vào Muhammad và xuyên qua tim. 


Nhà phẫu thuật số 1

Ngày xưa có một bác sĩ trở thành người đứng đầu Hội phẫu thuật quốc gia. Trong ngày ông được bầu, người ta tổ chức buổi tiệc long trọng để chúc mừng nhưng ông rất buồn bã. Một người bạn hỏi:
- Tại sao cậu buồn thế? Cậu trở thành chuyên gia phẫu thuật số 1. Cả nước không có ai bằng cậu mà tại sao cậu buồn?
Nhà phẫu thuật trả lời:
- Tớ chưa bao giờ mong muốn trở thành một bác sĩ phẫu thuật. Tớ thành công ở lĩnh vực không hề mong muốn, và bây giờ thì là điều không tránh khỏi. Giá như tớ thất bại thì còn cơ hội nhưng giờ thì chịu.
Người bạn bảo:
- Cậu đừng có đùa. Vợ con cậu hạnh phúc, gia đình, họ hàng cậu hạnh phúc. Tất cả lấy làm tự hào, ai cũng kính trọng cậu.
- Nhưng tớ không tự hào, không kính trọng mình – đó mới là điều cơ bản. Ngày xưa tớ mơ ước trở thành một vũ công nhưng bố mẹ không cho phép, tớ phải nghe lời bố mẹ. Tớ là người yếu đuối. Tớ cảm thấy bất hạnh vì đã trở thành một bác sĩ phẫu thuật giỏi. Tớ buồn vì mình là một vũ công thất bại. Đấy là điều bất hạnh.
Sự mãn nguyện từ thiên nhiên chứ không phải từ xã hội. Bạn mang số phận theo mình, nhưng cái đó là vô thức. Hãy nghe theo nó. Không ai biết bạn đạt được điều gì nhưng bạn sẽ nhận thức được điều này. Bạn có thể không nhận được giải Nobel vì giải Nobel không bao giờ trao cho những người mãn nguyện. Không một ai trong số những người mãn nguyện được nhận giải Nobel – không Đức Phật, không Jesus Christ. Và điều này cũng sẽ không xảy ra trong tương lai, vì rằng giải Nobel trao cho những người phục tùng xã hội, người đạt được những mục đích của xã hội chứ không phải của mình. Bạn hãy đọc cuốn “Các nhà văn đoạt giải Nobel” và bạn sẽ không tìm ra những người buồn hơn họ. Nhiều người trong số họ cảm thấy không mãn nguyện, có người tự tử. Và điều này không hề ngẫu nhiên, trong nó có một ý nghĩa sâu sắc. Giải thưởng không thể làm cho bạn mãn nguyện. Hãy nghe theo thiên nhiên vô thức và hãy ép buộc nó một cách có ý thức.


Thói quen ăn trộm

Bạn sống theo thói quen – nghĩa là trên thực tế thói quen điều khiển bạn. Tự thói quen cứ tiếp tục phát triển vì thói quen có năng lượng của mình. Đã đành, thói quen lấy năng lượng ở bạn, nhưng bạn đã từng sống với nó trong quá khứ thì bạn tiếp tục sống với nó trong tương lai. Thành ra, thói quen là ông chủ, còn bạn chỉ là đầy tớ, là cái bóng của nó. Thói quen ra lệnh cho bạn và bạn như người đầy tớ ngoan ngoãn nghe theo.

Ngày xưa có một giáo sĩ Ấn Độ giáo chuẩn bị cho chuyến hành hương trong một năm. Ông có ý định sẽ ghé thăm tất cả những chốn linh thiêng khắp nước. Có cả ngàn người xin được đi cùng với ông. Một tay kẻ trộm chuyên nghiệp cũng đến nói với giáo sĩ:
- Con biết rằng con không xứng đáng nhưng con xin ông hãy cho con một cơ hội, con muốn được tham gia vào chuyến hành hương.
Giáo sĩ trả lời:
- Điều này thì khó đấy, bởi vì một năm là quãng thời gian không hề ngắn ngủi. Rồi con lại bắt đầu ăn trộm đồ của người ta, sinh ra rắc rối, tốt nhất là con hãy bỏ ý định này.
Nhưng tay kẻ trộm cứ nằng nặc:
- Suốt cả năm con sẽ không ăn trộm, xin ông cho con được đi cùng. Con xin hứa là sẽ không ăn trộm của ai một thứ gì.
Giáo sĩ đồng ý. Nhưng chỉ sau một tuần đã có vấn đề: những người hành hương bị mất đồ. Mà lạ lùng hơn nữa là không phải bị người nào ăn cắp – chúng chỉ chạy từ túi của người này sang túi của người khác. Người có thừa đồ nói rằng không hề làm gì cả và không biết được tại sao nó lại ở trong túi của mình.
Vị giáo sĩ có sự nghi ngờ của mình nên ông quyết định rình xem. Một hôm, nửa đêm ông giả vờ ngủ say nhưng thực ra là chú ý lắng nghe và quan sát. Quá nửa đêm tay kẻ trộm xuất hiện. Hắn ta lấy đồ từ túi này bỏ sang túi khác. Giáo sĩ quát to:
- Con làm gì đấy, con đã hứa với ta!
- Con vẫn giữ lời hứa – tên trộm trả lời – con không ăn trộm của ai thứ gì cả. Nhưng mà thói quen lạ lùng của con… Cứ nửa đêm, nếu con không làm điều gì lỗi lầm thì con không tài nào ngủ được. Mà chẳng lẽ không ngủ suốt cả năm? Ông là người có lòng trắc ẩn, xin ông hãy thương con, con không hề ăn trộm! Đồ đạc không mất đi đâu cả, chúng chỉ đổi chỗ mà thôi. Mặt khác, sau một năm con lại quay về nghề cũ nên con phải tập luyện để giữ phong độ của mình.
Thói quen bắt buộc bạn làm những thứ xác định, bạn là nạn nhân của nó. Những người theo Ấn Độ giáo gọi đấy là Nghiệp. Mỗi hành động mà bạn lặp lại, hoặc mỗi ý nghĩ – vì rằng ý nghĩ cũng là hành động tinh tế trong đầu – sẽ trở thành ngày một mạnh mẽ hơn. Nó làm chủ bạn. Khi đó bạn sống cuộc đời của kẻ nô lệ, một người tù. Nhà tù bao gồm những thói quen, những chế định và những hành động mà bạn đã làm. Nhà tù này vây lấy bạn, bạn nhầm lẫn trong đó và bạn tiếp tục suy nghĩ, lừa dối mình rằng đấy là do bạn tự làm.


Gabriel Marquez về tình yêu và cuộc sống

1. Anh yêu em không vì em là ai, mà vì anh là ai khi có em bên anh.

2. Không một ai xứng đáng với nước mắt của em, còn những người xứng đáng thì không làm em khóc.

3. Chỉ vì rằng ai đấy không yêu em như em muốn, không có nghĩa là người đó không yêu em bằng tất cả tấm lòng.

4. Người bạn chân chính – đó là người sẽ cầm tay em và cảm nhận trái tim em.

5. Cách dở nhất buồn nhớ về một người – là ở cùng người đó và hiểu rằng người đó không bao giờ là của em.

6. Đừng bao giờ hết nở nụ cười, ngay cả lúc em buồn bã, vì rằng ai đấy có thể yêu nụ cười của em.

7. Có thể trên đời này em chỉ là một con người, nhưng với một ai đấy – em là cả thế giới.

8. Đừng phí thời gian vì cái người mà không muốn dành thời gian cho em.

9. Có thể Chúa Trời muốn cho ta gặp không phải những người trước khi ta gặp người duy nhất ấy. Để khi điều này xảy ra thì ta đã mang ân huệ.

10. Em đừng khóc, vì rằng nước mắt rồi sẽ cạn. Em hãy cười lên, vì rằng nụ cười đã có từ xưa.

11. Luôn luôn có những kẻ muốn làm cho em đau đớn. Cần tiếp tục tin tưởng, chỉ đơn giản là cần một chút cẩn trọng hơn.

12. Hãy trở thành người tốt hơn và em sẽ hiểu rằng em là ai, trước khi em gặp một người mới và em sẽ hy vọng rằng người đó hiểu em.

13. Đừng dốc hết sức lực, tất cả những gì tốt đẹp đều xảy ra bất ngờ.


Bức thư vĩnh biệt của Gabriel Marquez

Giá như trong một khoảnh khắc Chúa Trời quên rằng tôi chỉ là hạt bụi mà ban tặng cho tôi thêm một chút đời thì tôi có lẽ đã nói hết tất cả những gì tôi đang nghĩ và đã suy nghĩ như những gì tôi đang nói. Thì tôi đã đánh giá sự vật không theo bấy nhiêu mà chúng đáng giá mà theo bấy nhiêu mà chúng có ý nghĩa. Thì tôi đã ngủ ít hơn, mơ ước nhiều hơn và đã hiểu rằng cứ mỗi phút ta nhắm mắt là ta đánh mất sáu mươi giây ánh sáng. Thì tôi đã bước đi khi tất cả đều dừng, đã thức khi bao người khác ngủ. Thì tôi đã nghe khi bao người khác nói, giống như thưởng thức mùi vị của kem sô cô la.
Giá như Chúa Trời ban tặng cho tôi thêm một khoảnh khắc cuộc đời thì tôi đã ăn mặc khiêm tốn hơn, thì tôi đã nằm lăn dưới ánh mặt trời để cho tia nắng soi không chỉ lên thể xác mà cả tâm hồn. Lạy Chúa, giá mà đã có một trái tim thì tôi đã viết tất cả thù hận của mình vào nước đá và đợi cho đến khi xuất hiện ánh mặt trời. Thì tôi đã vẽ trường ca của Benedetti bằng ước mơ của Van Gogh trên những vì sao, và bài Serrat đã trở thành bản Serenade mà tôi đem tặng chị Hằng. Thì tôi đã trút nước mắt của hoa hồng để cảm nhận nỗi đau vì gai của nó và nụ hôn màu hồng của những cánh hoa… Lạy Chúa, giá mà tôi hãy còn một mẩu đời thì tôi đã không để phí một ngày mà không nói gì với những người tôi yêu rằng tôi yêu họ. Thì tôi đã thuyết phục mỗi người tôi yêu quí trong tình yêu của tôi và đã sống yêu tình. Thì tôi đã giải thích cho những người nhầm lẫn cho rằng người ta hết yêu khi người ta già, mà không hiểu rằng, người ta già vì người ta không còn yêu nữa! Và tôi đã tặng cho con trẻ đôi cánh nhưng cho phép con trẻ tự học cách bay. Thì tôi đã thuyết phục những người già rằng cái chết không đến với tốc độ mà với sự lãng quên. Tôi đã từng học được ở mọi người, tôi hiểu rằng cả thế giới muốn sống trên những ngọn đồi mà không hiểu rằng hạnh phúc đích thực là làm sao leo lên đồi đấy. Tôi đã hiểu rằng kể từ giây phút ấy, khi đứa trẻ sơ sinh lần đầu tiên nắm ngón tay của bố trong bàn tay bé bỏng của mình và không bao giờ thả nữa. Tôi hiểu rằng, một người có quyền nhìn người khác từ trên cao chỉ khi người này giúp anh ta lên chốn đó. Có vô vàn thứ mà tôi còn có thể học ở mọi người nhưng chắc gì đã phù hợp với tôi, vì khi người ta đặt tôi vào chiếc va li này, thì rất tiếc rằng, tôi đã chết. Bạn hãy thường xuyên nói những gì mà bạn cảm nhận và làm những gì bạn nghĩ.

Giá mà anh biết rằng hôm nay là lần cuối cùng anh nhìn thấy em ngủ, thì anh đã ôm em rất chặt và anh cầu Chúa để Ngài biến anh thành thiên thần che chở cho em. Giá mà anh biết rằng hôm nay là lần cuối cùng anh nhìn thấy em bước ra khỏi cửa thì anh đã ôm hôn em và gọi em quay lại để ôm hôn em nhiều hơn nữa. Giá mà anh biết rằng anh đang nghe giọng nói của em lần cuối cùng thì anh đã ghi vào băng tất cả những gì em nói để được nghe lại điều này mãi mãi. Giá mà anh biết rằng đấy là những giây phút cuối cùng, khi anh nhìn thấy em, thì anh đã nói: Anh yêu em, mà không phỏng đoán được rằng em sẽ biết ra điều ấy. Khi nào cũng có ngày mai, và cuộc đời cho ta thêm một khả năng để sửa sai tất cả, nhưng nếu như anh lầm thì hôm nay là tất cả những gì còn lại cho ta và anh muốn nói với em rằng anh yêu em vô cùng và không bao giờ quên em được.
Không người trẻ, chẳng người già có thể tin tưởng được rằng sẽ có ngày mai. Ngày hôm nay, có thể là lần cuối cùng, khi bạn đang nhìn thấy những người mà bạn yêu quí. Bởi thế, đừng chờ đợi một điều gì, hãy làm trong ngày hôm nay, vì rằng nếu ngày mai không bao giờ đến nữa thì bạn sẽ hối hận về cái ngày mà bạn có thời gian để dành cho một nụ cười, một vòng tay, một nụ hôn và khi bạn rất bận rộn để thực hiện điều mong muốn cuối cùng. Hãy nâng đỡ những người thân, thì thầm bên tai họ rằng họ rất cần cho bạn, hãy yêu mến và đối xử với họ cho cẩn trọng, tìm thời gian để nói những lời: “lấy làm tiếc”, “xin lỗi”, “cám ơn” và tất cả những lời của tình yêu mà bạn biết. Không còn ai nhớ bạn chỉ vì những ý nghĩ của bạn. Hãy cầu xin Đức Chúa Trời cho trí tuệ và sức mạnh để nói những gì mà bạn cảm nhận. Hãy để cho bạn bè của bạn biết rằng họ quan trọng đối với bạn biết nhường nào. Nếu bạn không nói điều này ngày hôm nay thì ngày mai sẽ lại vẫn như ngày hôm qua vậy. Và nếu như bạn không bao giờ làm điều này thì không một thứ gì có ý nghĩa. Hãy thể hiện những mơ ước của mình. Khoảnh khắc này đã đến.


Tình bạn giữa đàn ông và phụ nữ

Liệu có không một tình bạn thực sự giữa đàn ông và phụ nữ? Dường như chỉ những cô cậu đang mài đũng quần trên ghế nhà trường hay hỏi câu này. Bởi vì họ không hiểu được tình cảm đặc biệt của mình đối với người bạn khác giới. Tình bạn chăng? Hay là sự phải lòng?
Theo thời gian họ trở thành những người bạn tốt và họ tin tình bạn giữa cô và cậu, giữa đàn ông và phụ nữ. Họ là những kẻ hạnh phúc nhất đời bởi vì họ hãy còn chưa nhận thức được qui luật cốt lõi của sự hấp dẫn. Họ hãy còn chưa hiểu rằng âm thì hút dương, dầu cộng hút dấu trừ. Rằng có nhiều thứ ở đời này dựa trên sự trao đổi năng lượng, rằng tất cả mọi thứ trong đời đều bổ sung cho nhau và sự bổ sung này, sự trao đổi năng lượng này là phủ nhận trong so sánh.
Tình bạn giữa đàn ông và phụ nữ là một khái niệm tương đối vì rằng họ là những sinh vật khác giới và sự hấp dẫn đối với nhau chỉ có thể xảy ra trên cơ sở của sự cảm tình. Phụ nữ mảnh mai và yếu đuối thì làm sao có thể trở thành người bạn của đàn ông, vì yếu tố cơ bản của tình bạn là sự giúp đỡ nhau lúc khó khăn. Mà phụ nữ thì liễu yếu đào tơ làm sao có thể giúp đỡ cho người mà trong tiềm thức họ coi là người bảo vệ, là trụ cột của gia đình? Còn đàn ông làm sao có thể nhìn thấy ở phụ nữ một người bạn? Đàn ông trước hết cảm nhận mùi của phụ nữ, đánh giá vẻ bên ngoài của họ và trong tiềm thức của đàn ông – phụ nữ là đối tượng của dục tình, là con mái trong đàn. Nếu phụ nữ đẹp ở phương diện này thì bản năng động vật sẽ chi phối và phụ nữ trở thành con mồi trong mắt đàn ông. Dĩ nhiên, đàn ông có thể nói về những cái cao thượng, về cái đẹp, coi thường những cái thấp hèn và tự rằng đó chỉ là tình bạn. Cho đến một ngày…
Có một ngành khoa học gọi là tâm lý quan hệ. Môn này chuyên nghiên cứu các hình thức khác nhau của những quan hệ con người, kể cả quan hệ thú vị nhất là tình dục. Đó là những quan hệ bất kỳ giữa đàn ông và phụ nữ miễn là có ý nghĩa giới tính trong quan hệ. Có nghĩa là ngay cả quan hệ công việc cũng có thể là quan hệ dục tình nếu như quan niệm con người là nhân viên hay sếp lẫn lộn với quan niệm của người đó là người đại diện của giới mình – là đàn ông hoặc phụ nữ. Trên thực tế, đây là hình thái phổ biến nhất của quan hệ công việc giữa đàn ông và phụ nữ, mặc dù, những đồng nghiệp của hình thái quan hệ này chắc gì đã có ý định ngủ với nhau. Theo cách nhìn nhận của môn khoa học này thì tình bạn giữa đàn ông và phụ nữ là một trong những hình thái đầu tiên của quan hệ dục tình.
Dưới đây là những biểu hiện của tình bạn cùng giới.
- Bạn bè thường xuyên trò chuyện với nhau vì họ có những mối quan tâm chung. Họ cùng thích một điều gì đó và thích cùng nhau làm một việc gì đó như: bàn luận về một vấn đề, một bộ phim, thích sưu tập tem, thích đi du lịch vv…
- Bạn bè thì tin tưởng nhau. Họ không giấu nhau một điểm yếu nào đó vì người này sẽ không nói xấu người kia. Họ không để ý những món quà nhỏ tặng cho nhau hay uống nước ai trả tiền mấy bữa.
- Bạn bè thì không coi người này phải có trách nhiệm với người kia. Không có cảnh một người tổ chức bữa tiệc vui mà người kia nói không thể hoặc không muốn đến dự.
- Bạn bè thì không ghen tỵ với nhau. Hạnh phúc của người này không trở thành bất hạnh của người khác. Hơn nữa, bạn bè thì thường là hân hoan một cách chân thành trước những thành công của nhau.
- Bạn bè thì cảm thấy có một mối liên hệ mật thiết. Bản chất của mối liên hệ này người ta không giải thích được. Mối liên hệ này giống như mối liên hệ trong gia đình hay mối liên hệ vợ chồng nhưng không hẳn thế - vẫn có sự khác nhau.
- Bạn bè thì mỗi người có cuộc đời riêng. Những người yêu nhau lên kế hoạch cuộc đời mình theo sự tính toán “chung sống”. Bạn bè thì có cuộc đời riêng nhưng điều này không có nghĩa là họ không thể thỏa thuận với nhau điều gì.
- Bạn bè thì thường xuyên giữ mối liên hệ. Vì nếu không thì tình bạn sẽ kết thúc.
Đấy là những nét cổ điển của tình bạn cùng giới. Đấy cũng là thuộc tính của tình bạn giữa đàn ông và phụ nữ nhưng với một điều kiện: một người hoặc cả hai muốn nhau nhưng họ luôn giữ được giới hạn. Có vẻ giống như là một thứ tình yêu cao thượng (Platonic love).
Nhà văn Sergei Chekmaev có viết đại ý rằng khi đàn ông và phụ nữ biết chính xác rằng giữa họ sẽ không xảy ra điều gì (ngoài tình bạn) thì mối quan hệ sẽ trở nên đặc biệt tin tưởng. Điều này có nghĩa là tình bạn khác giới như là một hình thái của quan hệ dục tình, xuất hiện trong trường hợp nếu người đàn ông muốn người phụ nữ và hiểu rằng tình cảm của mình không được đáp lại nhưng vẫn quan tâm đến người này và chỉ muốn được thỏa mãn bằng những cuộc chuyện trò. Dần dần, mối liên hệ qua những cuộc trò chuyện được củng cố và xuất hiện tình bạn với tất cả những thuộc tính của nó, kể cả “bạn bè thì giúp đỡ nhau”.
Họ cảm thấy dễ chịu khi gần nhau nhưng không có sự bùng nổ, mối quan hệ được hai người gìn giữ và sự chuyển đổi sau đó thường là điều bất ngờ đối với 1 trong 2 người. Sau đó mới hiểu ra rằng người kia đã yêu vô vọng từ lâu và bằng lòng với vai người bạn, thậm chí là đóng vai này một cách có ý thức để không bị từ chối ngay lập tức, để dù chỉ được trò chuyện với đối tượng của sự say mê. Nếu đấy là những học sinh, những chàng trai và cô gái thì người yêu trước thường là chàng trai. Nhưng nếu những người đã trưởng thành thì thường xuất hiện tình huống ngược lại – người phụ nữ bỗng nhận ra ở sếp của mình hay người bảo trợ của mình một người đàn ông lý tưởng nhất trần gian nhưng người này bận bịu với quá nhiều sự lựa chọn hoàn toàn không nghĩ nàng là đối tượng của tình dục.
Có loại tình bạn giữa người đàn ông đã có vợ và người phụ nữ đã có chồng mà sự bền vững của tình bạn này phụ thuộc vào quan hệ với một nửa của mình. Những mối quan hệ như vậy, sớm hay muộn cũng sẽ dẫn họ đến nhà nghỉ, vì rằng trong gia đình không phải lúc nào cũng “cơm lành canh ngọt”, và nếu như cả hai người trong một thời gian dài bị cuốn hút vào tình bạn khác giới, nghĩa là họ bị thiếu một cái gì đó ở gia đình.
Có một loại tình bạn nữa giữa đàn ông và phụ nữ – đó là hai người ngày trước từng là người yêu của nhau. Sau đó họ chia tay vì hoàn cảnh nhưng cả hai không muốn mất đi những trò chuyện tâm tình cũng như về công việc mà họ đã từng tâm sự cùng nhau – và họ trở thành những người bạn. Trong trường hợp này, tình bạn của hai người bền vững và ổn định hơn, bởi vì những người bạn khác giới này đã đến từ cái nơi mà tất cả những người khác đều mong muốn đi vào!
Tất nhiên, tình cảm giữa đàn ông và phụ nữ, cũng như những tình cảm khác, sớm hay muộn sẽ đi đến hồi kết thúc. Chỉ đơn giản là vì mỗi người đều phải lo cho gia đình riêng. Những sở thích chung, những quyền lợi chung sẽ dần mất nhưng giữa họ mãi còn lại sự kính trọng và sự ấm áp mỗi khi nhớ về nhau. Mà điều này thì quan trọng hơn mọi thành kiến và đạo đức trong xã hội.
Otto von Bismarck từng nói rằng: “Tình bạn giữa đàn ông và phụ nữ là thứ tình bạn bền vững nhất vì rằng nó không hề có sự ganh đua. Quả thật, tình bạn này thường xuyên trở nên yếu đuối mỗi khi đêm đến”. Đấy là quan điểm của vị tướng, của nhà chính trị. Dù sao thì trên đời này vẫn có không ít những tình bạn mẫu mực giữa đàn ông và phụ nữ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét